Chương 03: Kiếm Thương Ba Hoàng - Phong Tình Kiếm
Trong thời điểm Vũ Mạnh Hùng đang bị Tà Nhãn bắt lấy làm con tin , hai người Vũ Phong Vân và Nguyệt Thiên Lý hiện đang đứng dậy gấp rút làm ổn định lại nội lực tán loạn bởi kinh động bất ngờ thì cách đó phía bên ngoài hơn một dặm có hai ông lão tính tình cổ quái đang tiến vào địa phận Phong Vũ Môn .
Hai người một thương một kiếm , kịch liệt so đấu , thân pháp linh hoạt , tốc độ không nhanh không chậm cũng không có khí tức bá đạo của nội lực toát ra , nhưng khí tượng phía bên trên đầu họ không biết từ lúc nào cứ biến chuyển liên tục tựa theo những vận động thương kiếm của họ .
Ông lão mặc trường bào màu nâu tóc trắng phấp phới , không gió mà bay , trông bộ dáng vô cùng vân du tiêu sái trên tay là một thanh bích ngọc kiếm màu xanh , dưới chuôi kiếm có khảm nạm một viên ngọc trong suốt , thân kiếm lập lòe những tia sáng màu vàng của lôi điện .
Kiếm pháp của ông lão tựa như nhẹ nhàng đơn giản , trong chậm mà uy khiến cho bất kỳ ai vào thời điểm này nếu nhìn thấy sẽ có cảm giác đối lập giữa hai thái cực , cực nhẹ và cực nặng .
Mỗi đường kiếm xuất ra vô cùng nhẹ nhàng, thế của kiếm đi lên như nước mà tốc độ lại chậm rãi một cách trái ngược, dưới tốc độ chậm rãi này ẩn chứa quy tắc trùng trùng lớp lớp tựa như cắn nuốt không gian , lưỡi kiếm cũng vì thế mà ma sát với những vết rách ẩn tàng trong không gian trên thân kiếm không ngừng tỏa ra những tia lôi điện màu vàng nhìn xa mà thấy lực đạo của kiếm này không hề nhỏ . Nhưng quái dị nhất là xung quanh trận giao tranh giữa kiếm thương này lại không hề toát ra một chút khí tức của nội lực thâm hậu .
Ông lão trường bào màu xám , mãi tóc bảy phần trắng ba phần đen , trên tay huy động hắc thương dài , lực lượng bá đạo uy mãnh , thân pháp thần kỳ , tốc độ siêu việt . Nếu như ông lão cầm kiếm có khí chất trong nhẹ có nặng , tốc độ chậm mà ổn , thì với ông lão này khí chất lại hoàn toàn ngược lại .
Thương pháp bá đạo , lực đạo lớn vô cùng , tốc độ như thiểm điện , không gian xung quanh trường thương như bị bóp méo , từng lớp từng lớp dư ảnh hiện ra dày đặc .Thế nhưng khí mũi thương chạm vào lưỡi kiếm , thì thương và kiếm như dính chặt lại một chỗ không thoát ra được .
"Kiếm huynh trận này người lại thắng rồi...thật là bực quá đi mất ..." Ông lão cầm thương trông có vẻ rất cay cú .Nói đoạn thu lại trường thương cất về phía sau lưng đạp bước tiến nhanh về phía trước .
"Thương đệ chín ngàn chín trăm chín mươi chín trận toàn bại , ta tin đến trận thứ một vạn ngươi nhất định sẽ thắng...hô hô hô" Ông lão cầm kiếm cười cười một cách khả ố , rồi thu lại trường kiếm , đạp bước đuổi theo sư đệ của mình .
"tức chết ta mất thôi , cứ mỗi trận thua huynh đều nói trận sau ta sẽ thắng , vậy mà bao nhiêu năm rồi ta chưa hề thắng huynh một trận nào . Huynh không biết nhường ta một trận sao!".Ông lão áo bào xám phẫn uất nói .
"Sư đệ ngươi , nếu không phải là ta thắng mi , thì mi sẽ lại đi tìm cái rắm chó gì đó võ lâm chí tôn để mà khiêu chiến ...mà nếu ta nhường mi thì huynh đệ ta muôn đời cũng không thể có một thân tu vi như vậy ... Ô ...luồng khí tức mỏng manh này ...Không ổn rồi , sư đệ , mau mau tiến về chính điện , Vân nhi không ổn rồi." nói xong Kiếm lão rút trường kiếm , khu sử nội lực bắn kiếm về phía trước sau đó nhảy lên ngự kiếm phi hành .
Thương lão thấy vậy , liến móc một đoạn dây xích lên chuôi thương , sau đó vận lực cực đại phóng thương lên trời . Sau đó đạp chân nắm xích , cả người tung lên miễn cưỡng mới có thể ngự thương phi hành .
Lúc này cả hai lão chỉ còn cách chính điện hơn nữa dặm đường , tâm tình cả hai vô cùng xấu , chỉ mong sao có thể tiến về chính điện càng nhanh càng tốt .
Cho đến khi nhìn thấy chính điện từ cách đó hơn ba trăm mét , từ phía bên trong nội điện liền phát ra một tiếng nổ lớn , oanh tạc hơn một nửa chính điện , khiến cho gạch ngói bắn tung tóe . Ngay lập tức từng đám đệ tử từ bốn phương tám hướng Phong Vũ Môn ào ào hướng về phía chính điện lao tới .
Mười giây sau , hai ông lão đã hạ xuống , lao vào trong nội điện , khi nhìn thấy hoàn cảnh trong nội điện , cả hai đều lặng người trong giây lát .
Hai người một thương một kiếm , kịch liệt so đấu , thân pháp linh hoạt , tốc độ không nhanh không chậm cũng không có khí tức bá đạo của nội lực toát ra , nhưng khí tượng phía bên trên đầu họ không biết từ lúc nào cứ biến chuyển liên tục tựa theo những vận động thương kiếm của họ .
Ông lão mặc trường bào màu nâu tóc trắng phấp phới , không gió mà bay , trông bộ dáng vô cùng vân du tiêu sái trên tay là một thanh bích ngọc kiếm màu xanh , dưới chuôi kiếm có khảm nạm một viên ngọc trong suốt , thân kiếm lập lòe những tia sáng màu vàng của lôi điện .
Kiếm pháp của ông lão tựa như nhẹ nhàng đơn giản , trong chậm mà uy khiến cho bất kỳ ai vào thời điểm này nếu nhìn thấy sẽ có cảm giác đối lập giữa hai thái cực , cực nhẹ và cực nặng .
Mỗi đường kiếm xuất ra vô cùng nhẹ nhàng, thế của kiếm đi lên như nước mà tốc độ lại chậm rãi một cách trái ngược, dưới tốc độ chậm rãi này ẩn chứa quy tắc trùng trùng lớp lớp tựa như cắn nuốt không gian , lưỡi kiếm cũng vì thế mà ma sát với những vết rách ẩn tàng trong không gian trên thân kiếm không ngừng tỏa ra những tia lôi điện màu vàng nhìn xa mà thấy lực đạo của kiếm này không hề nhỏ . Nhưng quái dị nhất là xung quanh trận giao tranh giữa kiếm thương này lại không hề toát ra một chút khí tức của nội lực thâm hậu .
Ông lão trường bào màu xám , mãi tóc bảy phần trắng ba phần đen , trên tay huy động hắc thương dài , lực lượng bá đạo uy mãnh , thân pháp thần kỳ , tốc độ siêu việt . Nếu như ông lão cầm kiếm có khí chất trong nhẹ có nặng , tốc độ chậm mà ổn , thì với ông lão này khí chất lại hoàn toàn ngược lại .
Thương pháp bá đạo , lực đạo lớn vô cùng , tốc độ như thiểm điện , không gian xung quanh trường thương như bị bóp méo , từng lớp từng lớp dư ảnh hiện ra dày đặc .Thế nhưng khí mũi thương chạm vào lưỡi kiếm , thì thương và kiếm như dính chặt lại một chỗ không thoát ra được .
"Kiếm huynh trận này người lại thắng rồi...thật là bực quá đi mất ..." Ông lão cầm thương trông có vẻ rất cay cú .Nói đoạn thu lại trường thương cất về phía sau lưng đạp bước tiến nhanh về phía trước .
"Thương đệ chín ngàn chín trăm chín mươi chín trận toàn bại , ta tin đến trận thứ một vạn ngươi nhất định sẽ thắng...hô hô hô" Ông lão cầm kiếm cười cười một cách khả ố , rồi thu lại trường kiếm , đạp bước đuổi theo sư đệ của mình .
"tức chết ta mất thôi , cứ mỗi trận thua huynh đều nói trận sau ta sẽ thắng , vậy mà bao nhiêu năm rồi ta chưa hề thắng huynh một trận nào . Huynh không biết nhường ta một trận sao!".Ông lão áo bào xám phẫn uất nói .
"Sư đệ ngươi , nếu không phải là ta thắng mi , thì mi sẽ lại đi tìm cái rắm chó gì đó võ lâm chí tôn để mà khiêu chiến ...mà nếu ta nhường mi thì huynh đệ ta muôn đời cũng không thể có một thân tu vi như vậy ... Ô ...luồng khí tức mỏng manh này ...Không ổn rồi , sư đệ , mau mau tiến về chính điện , Vân nhi không ổn rồi." nói xong Kiếm lão rút trường kiếm , khu sử nội lực bắn kiếm về phía trước sau đó nhảy lên ngự kiếm phi hành .
Thương lão thấy vậy , liến móc một đoạn dây xích lên chuôi thương , sau đó vận lực cực đại phóng thương lên trời . Sau đó đạp chân nắm xích , cả người tung lên miễn cưỡng mới có thể ngự thương phi hành .
Lúc này cả hai lão chỉ còn cách chính điện hơn nữa dặm đường , tâm tình cả hai vô cùng xấu , chỉ mong sao có thể tiến về chính điện càng nhanh càng tốt .
Cho đến khi nhìn thấy chính điện từ cách đó hơn ba trăm mét , từ phía bên trong nội điện liền phát ra một tiếng nổ lớn , oanh tạc hơn một nửa chính điện , khiến cho gạch ngói bắn tung tóe . Ngay lập tức từng đám đệ tử từ bốn phương tám hướng Phong Vũ Môn ào ào hướng về phía chính điện lao tới .
Mười giây sau , hai ông lão đã hạ xuống , lao vào trong nội điện , khi nhìn thấy hoàn cảnh trong nội điện , cả hai đều lặng người trong giây lát .

