Chương 01: Năm Tháng Trôi Qua - Phong Tình Kiếm
Sau khi sinh ra linh hồn của Vũ Mạnh Hùng đã hoàn toàn hòa nhập vào cơ thể của đứa bé này . Kể từ đó hắn tìm mọi cách để trí nhớ của mình không bị mai một dần đi , bởi vì nếu như không kiên trì ôn luyện lại những trí nhớ và ký ức kiếp trước của mình , thì ký ức của hắn sẽ dần dần bị mai một theo thời gian .
Khi hắn mở được mắt , cảm nhận của Vũ Mạnh Hùng đối với thế giới này vô cùng kỳ lạ . Phong cách kiến trúc nơi đây vô cùng cổ xưa , giống như những kiến trúc trung quốc thời phong kiến . Người mẹ kiếp này của hắn , khuôn mặt xinh xắn tựa như đóa hoa bên cạnh đó phong thái thành thục của người cùng đôi mắt chan chứa tình cảm mẫu tử luôn luôn quan sát hắn . Dỗ hắn mỗi khi hắn khóc do bị ngạt mũi hoặc bị khó chịu trong người.
Người giống như cha kiếp này của hắn , khuôn mặt đạo mạo mi thanh lục tú , vô cùng đẹp trai mang phong vận xuất trần . Trường bào màu lam rộng lớn , sau lưng đeo một thanh trường kiếm , cạnh hông là một túi kim tuyến nhỏ đựng vật chứa cá nhân nào đó trông vô cùng bắt mắt . Đai lưng lớn , nhưng chắc chắn có gắn hộ thân kính nho nhỏ ốp sát vào bụng . Phong cách ăn mặc này tuy rất kỳ lạ nhưng lại rất có phong thái .
Ngoài cha mẹ hắn ra , còn có rất nhiều nam tử khác , mặc trường bào rộng , có vẻ đối với cha hắn vô cùng cung kính . Còn có rất nhiều nữ tử mặc những chiếc áo cánh rất đẹp , khuôn mặt cũng rất xinh xắn . Nếu so sánh những nữ tử kiếp này so với kiếp trước của Vũ Mạnh Hùng hắn , thật sự hơn rất là nhiều . Bởi lẽ nét đẹp của họ thật , sống mũi cao , làn da bạch ngọc , rất tự nhiên chứ không cứng nhắc và giả tạo như những khuôn mặt của minh tinh đã trải qua phẫu thuật thẩm mĩ .
Những nữ tử này , thật không ngờ họ đều là nô tì gia nhân của nhà hắn , hàng ngày họ bưng nước ấm , khăn lụa , vô cùng dịu dàng tắm cho hắn . Tiếc cho hắn một điều là lúc này đây hắn chỉ là một đứa trẻ , cho nên cảm giác vô cùng kỳ quái . Cũng không có hưng phần như ở độ tuổi thanh niên kiếp trước , thật đúng là trẻ con trong đầu không chút cảm xúc dục vọng .
Mỗi sáng , mẹ hắn đưa hắn đi gặp cha , hai người nói cái gì đó , rồi cha hắn bế hắn một hồi , chơi với hắn , bồng bế đi chơi khắp nơi trong khuôn viên .
Rồi cha hắn phải xử lý công việc nên để mẹ ôm hắn trở về , cho hắn ăn cháo bột . Loại cháo bột này được giã rất kỹ , mùi vị cũng rất thơm , khác hẳn so với gạo ở thế giới cũ của hắn . Khi ăn , hắn cũng có cảm giác no lâu hơn rất nhiều .
ăn xong , hắn liền thiu thiu ngủ ...
Thời gian với hắn như trôi qua rất nhanh , thoáng cái hắn đã năm tuổi, hàng ngày hắn chỉ ăn , ngủ , chơi với cha mẹ . Bởi hắn rất ngoan , không tè dầm ỉa bậy như những đứa trẻ khác lại chăm ăn uống , không khóc bừa bãi cho nên cha mẹ hắn rất thích . Còn hắn thì chẳng mấy chốc đã béo ú mập mạp. Soi qua gương đồng thì trông hắn như một đứa bé nhồi bông mập ú dễ thương vậy .
Vũ Mạnh Hùng hắn biết béo như vậy thì dễ bị loãng xương , và sau này có thể bị lùn , vì thế tuy hắn ăn rất nhiều , nhưng rất chăm bổ sung vào thực đơn ham ăn của mình những món ăn có giàu chất xơ và canxi dựa theo những công thức ăn uống ở thế giới cũ của hắn .Vì thấy hắn ham ăn như vậy nên từ từ cũng đã chọn ra một thực đơn những món hắn thích ăn nhất để thường xuyên nấu cho hắn ăn.
Hiện tại bản thân đã năm tuổi , hắn dần quen với ngôn ngữ giao tiếp của thế giới này . Hắn đã có thể đọc được tên mình , tên của hắn kỳ lạ , cha hắn đặt tên cho hắn là Vũ Phong Hùng trong khi tên của người là Vũ Phong Vân , cảm giác ban đầu khi nghe qua làm hắn rất giật mình . Kiếp trước hắn tên là Hùng kiếp này hắn cũng tên là hùng , khác nhau ở tên đệm của mình là Mạnh và Phong , nhưng suy đến cuối cùng về mặt ý nghĩa , hai cái tên Vũ Mạnh Hùng và Vũ Phong Hùng không có gì khác nhau cả .
Mẹ của hắn tên là Nguyệt Thiên Lý , người trước kia là đệ nhất tài nữ của Hà Phương Quận là con của tổng đốc nơi này , lâu lâu cũng cho hắn đi thăm ông ngoại . Cũng bởi vì truyền thống của cả nhà văn hóa như vậy mà lúc này đây Vũ Mạnh Hùng hắn cảm thấy hơi nản, vì đã từ một tháng nay mẹ hắn yêu cầu hắn phải chăm chỉ tập viết thư pháp .
Nói đến thư pháp , chữ viết của thế giới này không giống chữ viết ở thế giới kia ,dù rất khó có thể diễn tả nhưng hắn cảm thấy rằng nó đặc biệt hơn rất nhiều và cấu trúc ngữ pháp cũng khoa học hơn .
Cứ sau giấc ngủ trưa, là mẹ hắn lại yêu cầu hắn phải tập viết chữ , tập đọc kinh luận . Bà cho rằng hắn phải đọc kinh luận để sau này có thể đứng trước nhiều thiếu nữ mà phong thái vẫn nho nhã , xuất khẩu thành chương như cha hắn vậy . Vũ Mạnh Hùng hắn bất đắc dĩ cười cười học theo , tiện thể hắn cũng muốn hòa nhập vào thế giới này nhiều hơn .
Cha hắn Vũ Phong Vân là chưởng môn phái Phong Vũ ,chẳng hiểu vì lý do gì mà môn phái Phong Vũ là môn phái kiếm đạo duy nhất trên đại lục Thần Long này . Ông nội của hắn sau khi đạt đến năm mươi năm tuổi , liền cùng các bộ hạ của mình thoái vị , tiêu dao khắp nơi . Đây cũng là quy tắc đặc thù của môn phái , bất kỳ đời chưởng môn nào chỉ cần đạt đến năm mươi năm tuổi , đều phải cùng các bộ hạ của mình thoái ẩn để lớp trẻ tiếp bước . Mọi công việc quan trọng , nghị sự trong môn phái không được can thiệp quá sâu , tối đa chỉ có thể cho ý kiến đóng góp mà thôi .
Ngoài ra để tránh tranh chấp trong tông tộc , mỗi đời trường môn chỉ có thể có hai đứa con trai việc đưa ai lên làm chưởng môn, việc này quyết định cuối cùng không nằm trong tay chưởng môn , mà phụ thuộc vào công tích do hai đứa con trai này tạo nên , dựa vào công tích đã thu cóp lại được trước khi cha mình năm mươi năm tuổi .
Vũ Mạnh Hùng hắn là con trai cả của Vũ Phong Vân cho nên rất có lợi thế , mà cha hắn cũng thường xuyên đưa hắn ngồi chung nơi nghị sự . Thứ nhất là để cho hắn và người trong tông phái làm quen hơn với hắn , thứ hai là để cho hắn có thể quen với không khí nghị sự phòng này . Sau này ra quyết định gì có thể bình tĩnh , chắc chắn , không chút áp lực của kẻ mới .
Hôm nay trong phòng nghị sự khác với mọi ngày , mọi người bàn luận vô cùng sôi nổi .
Chuyện là bằng hữu của cha hắn là Đao Đế Vương Đình Độc Cô Đao hôm nay tới đây đàm đạo với cha hắn về công việc và lợi ích giữa vương đình và môn phái . Thì lão ta chợt nhìn thấy Vũ Mạnh Hùng hắn , trong lòng nảy ra một ý niệm kì dị .
Vũ Mạnh Hùng nhìn thấy Độc Cô Đao nhìn về phía mình chăm chú , trong lòng cũng đôi chút khó hiểu , tự biết phải biểu lộ chút rụt rè . Thì Cha hắn Vũ Phong Vân liền hỏi : Tiểu Hùng ra bái kiến Đao thúc .
Vũ Mạnh Hùng liền cúi đầu làm lễ :" Tiểu Hùng bái kiến Đao thúc . "
Độc Cô Đao cười cười , xoa xoa đầu hắn , nói : "Tiểu Hùng , ngoan , ta quý Tiểu Hùng nhất ..."
Vũ Mạnh Hùng nhanh nhẩu : "Tiểu Hùng quý Đao Thúc nhất , hihi ..."
Độc Cô Đao cười cười ,quay đi quay lại nhìn ngó một tí , rồi rút ra từ hông một tiểu đao nho nhỏ rồi đưa cho Vũ Mạnh Hùng , nói :"Tiểu Hùng , hôm nay ta gặp mặt mi , có thanh tiểu đao này , nó rất lợi hại , đã cùng ta chinh chiến nhiều năm đoạt mạng nhiều kẻ địch . Ta mong rằng Tiểu Hùng ngươi sau này có thể dùng nó để lập lên danh tiếng ."
Không đợi cha nhắc Vũ Mạnh Hùng liền nhận đao của Độc Cô Đao miệng nhanh nhẩu đáp : "Tiểu Hùng đa tạ Đao Thúc , ta nhất định sau này sẽ chuyên tâm luyện tập , không phụ lòng Đao Thúc . "
Độc Cô Đao cười cười , khen hắn tốt , sau đó lại tiếp tục nói chuyện với cha hắn ...
Đến giữa buổi , Độc Cô Đao liền ra về , nói với Vũ Mạnh Hùng hắn một lời : khi nào đến vương đình nhất định phải qua thăm Độc Cô Đao hắn . Hắn có một đứa con gái trạc tuổi hắn , nếu hai đứa gặp nhau có lẽ sẽ rất hợp chuyện ...
Vũ Mạnh Hùng hắn liền đáp ứng rồi cùng cha tiến Độc Cô Đao một đoạn . Đúng lúc Độc Cô Đao lên ngựa thì Vũ Mạnh Hùng hắn thấy có một tia gì đó lóe lên ở phía xa . Chợt một mũi tên găm trúng vai Độc Cô Đao , Thấy có biến Vũ Phong Vân cha hắn liền đẩy hắn về phía sau , chợt lại một tia gì đó lóe lên .
Một mũi tiễn khác sượt qua búi tóc của cha hắn , làm tóc của cha hắn xoa ra trông rất ghê gớm . Lực phong bạo cắt lên khuôn mặt cha hắn một vệt rách nhỏ , từ vệt đó rỉ ra một hàng máu .
"Thiên lý xuyên tâm tiễn" chắc hẳn là hắn rồi là Tà Nhãn Độc Nhân ," trời đất Độc Cô lão huynh , mau mau lăn sang một bên ." Vũ Phong Vân liền hét lớn , sau đó ôm Vũ Mạnh Hùng hắn lăn sang trái .
Bên ngoài Độc Cô Đao cũng lăn sang một bên , thì bất chợt liên tiếp những mũi tên găm xuống nền đất mà ngay 1 tíc tắc trước đó hai người vừa mới đứng .
chợt có một tiếng hét lớn , sau đó một loạt phong bạo bắn ra từ phía sau . Một loạt hơn bảy mũi tên bắn ra cùng một lúc , kinh dị hơn người bắn bảy mũi tên liên hoàn đó lại chính là mẹ của hắn .
Nguyệt Thiên Lý tay vẫn cầm cây cung dài hơn người , dây cung vẫn còn rung lên bần bật , phía dưới chân của người toàn bộ nền đá nát vụn . Từ đó có thể cho thấy lực phản chấn mạnh đến như thế nào .
Để bắn được bảy tiễn này mẹ của hắn quả nhiên đã tiêu hao phần lớn nội lực .
Nếu nói đến Thiên lý xuyên tâm tiễn từ tay Tà Nhãn bắn ra đã kinh thế , 2 đợt , đợt đầu hai mũi tiễn , đợt hai 4 mũi tiễn, trong khoảng thời gian chưa đầy ngụm trà . Thì mẹ của hắn chỉ cần một đợt bắn mà bắn ra bảy mũi tiễn , tốc độ của tiễn bay nhanh như thuấn di . Không biết độ chính xác sẽ như thế nào đây ....
Độc Cô Đao nhìn về phía xa , trong mắt ẩn ẩn tinh quang , rồi thở dài một hơi , sau đó không nói gì nữa ngất luôn . Vết thương của hắn ta quả nhiên đã trúng độc .
Cha hắn Vũ Phong Vân không biết đã từ lúc nào uống một viên hoàn đan , lúc này đây mới tiến đến chỗ Độc Cô Đao , bóp miệng hắn ta rồi bỏ một viên hoàn đan vào rồi kêu người sơ cứu . Sau khi kêu người sơ cứu xong người đưa thanh kiếm ra sau đầu , cắt hết một đoạn tóc dài , bị xạ tiễn bắn phải .
Đoạn tóc này vừa bị cắt ra rơi xuống đất , dã cháy ra thành nước đen ngấm vào trong nền đá , nền đá sau một khắc liền bị rỗ rỗ rồi bốc khói như dính phải a xịt vậy . Vũ Mạnh Hùng hắn trợn mắt nhìn nền đá rồi nhìn cha hắn , hắn không hiểu vì sao cha hắn lại có thể chịu được loại chất này trên đầu của mình , còn cả Độc Cô Đao trực tiếp trúng một mũi tên vào bả vai nữa .
Sau khi mọi chuyện đã xong cha hắn Vũ Phong Vân và mẹ hắn Nguyệt Thiên Lý cùng một đám thuộc hạ và đệ tử , đi ra ngoài .
Trước khi đi mẹ hắn bảo hắn ở nhà , rồi nhắc nhở hai nữ đệ tử trông coi Vũ Mạnh Hùng hắn cho cẩn thận , sau đó mới cưỡi ngựa theo sau chồng .
Cho đến tận tối , khi hai người quay về , họ bê về một cái cây lớn , ở giữa cái cây đó là một người bị găm 1 lúc 7 mũi tên vào 2 mũi tên xuyên hai bả vai , hai mũi tên xuyên từ lòng bàn tay phá thủng toàn bộ xương cẳng tay của hai tay phải và trái găm thẳng vào cây ,quái dị nhất là trên tay hắn vẫn còn tư thế giương cung . Hai mũi tên bắn xuyên qua hai chân của hắn , dị nhất là ở giữa người hắn có một mũi tên xuyên thủng đan điền . Tất cả các vị trí trúng tên của kẻ này dường như đã được tính toán vô cùng chi li cẩn thận , để làm sao vừa phế võ công tên này , vừa có thể giữ mạng của hắn .
Chắc cũng vì thế , cho nên mà cha mẹ hắn cho người chặt nguyên từ gốc cái cây , giữ nguyên vị trí tên sát thủ bị găm vào , cứ như vậy mà vác về .
Lúc này Vũ Mạnh Hùng hắn mới cảm thấy quá kinh dị với thế giới này , à không với khả năng của cha mẹ hắn mới đúng . Ở thế giới bên kia của hắn , để bắn với lực mạnh như vậy chắc hắn phải sử dụng súng ngắm chuyên dụng . Để khoan vào cây một lỗ thủng lớn trên cây và trên người như thế , ít nhất đạn phải là loại 97~100mm.
Vậy mà ở đây chỉ với sức người , mẹ của hắn bắn liền một lúc 7 phát xạ tiễn , bắn trúng 7 phương vị khác nhau trên người kẻ ám sát .
Mà Vũ Mạnh Hùng hắn hỏi qua một thuộc hạ vừa mới về , mới biết được quãng đường tương đối mà họ vừa đi . Khoảng cách từ đây đến đó tính theo chiều thẳng , cũng phải 2700~2800m .
Từ đó kể ra tên sát thủ Tà Nhãn Độc Nhân này cũng phải là một cao thủ đương thời , nếu hắn đến được thế giới kia của Vũ Mạnh Hùng , tuyệt đối là một nhân vật bắn tỉa số một .
Vậy mà cha hắn lúc đó liền có thể né được một tiễn xém qua tóc , còn Độc Cô Thúc thì né được một tiễn xuyên tim , chỉ trúng tiễn vào vai . Những cái này liệu có nằm trong phạm trù võ học nữa không đây .
Thấy hắn kinh ngạc từ lúc mẫu thân hắn bắn ra bảy phát xạ tiễn , cha hắn Vũ Phong Vân xoa đầu hắn cười cười nói :"Ngươi lần đầu nhìn thấy mẹ ngươi bắn tiễn phải không , đừng quá kinh ngạc , trước khi mẹ ngươi mang thai ngươi , nàng có thể bắn ra 13 tiễn một lượt .Nàng hồi đó ngoài danh tiếng là tài nữ Hà Phương Quận , mà thanh danh trong giới hắc đạo cũng vô cùng nổi tiếng , là Vương Bài Sát Thủ đệ nhất của đại Thần Long ."
Sau đó Vũ Phong Vân nhìn về phía tên sát thủ bị cắm tên chặt vào cây cười cười nói : "Còn hắn chính là Vương Bài Sát Thủ đệ nhị của đại lục Thần Long ."
Vũ Mạnh Hùng hắn trợn mắt , trân trân một hồi lâu , cũng không biết nghĩ cái gì , sau đó cùng với mấy nữ đệ tử đi về thư phòng .
Khi hắn mở được mắt , cảm nhận của Vũ Mạnh Hùng đối với thế giới này vô cùng kỳ lạ . Phong cách kiến trúc nơi đây vô cùng cổ xưa , giống như những kiến trúc trung quốc thời phong kiến . Người mẹ kiếp này của hắn , khuôn mặt xinh xắn tựa như đóa hoa bên cạnh đó phong thái thành thục của người cùng đôi mắt chan chứa tình cảm mẫu tử luôn luôn quan sát hắn . Dỗ hắn mỗi khi hắn khóc do bị ngạt mũi hoặc bị khó chịu trong người.
Người giống như cha kiếp này của hắn , khuôn mặt đạo mạo mi thanh lục tú , vô cùng đẹp trai mang phong vận xuất trần . Trường bào màu lam rộng lớn , sau lưng đeo một thanh trường kiếm , cạnh hông là một túi kim tuyến nhỏ đựng vật chứa cá nhân nào đó trông vô cùng bắt mắt . Đai lưng lớn , nhưng chắc chắn có gắn hộ thân kính nho nhỏ ốp sát vào bụng . Phong cách ăn mặc này tuy rất kỳ lạ nhưng lại rất có phong thái .
Ngoài cha mẹ hắn ra , còn có rất nhiều nam tử khác , mặc trường bào rộng , có vẻ đối với cha hắn vô cùng cung kính . Còn có rất nhiều nữ tử mặc những chiếc áo cánh rất đẹp , khuôn mặt cũng rất xinh xắn . Nếu so sánh những nữ tử kiếp này so với kiếp trước của Vũ Mạnh Hùng hắn , thật sự hơn rất là nhiều . Bởi lẽ nét đẹp của họ thật , sống mũi cao , làn da bạch ngọc , rất tự nhiên chứ không cứng nhắc và giả tạo như những khuôn mặt của minh tinh đã trải qua phẫu thuật thẩm mĩ .
Những nữ tử này , thật không ngờ họ đều là nô tì gia nhân của nhà hắn , hàng ngày họ bưng nước ấm , khăn lụa , vô cùng dịu dàng tắm cho hắn . Tiếc cho hắn một điều là lúc này đây hắn chỉ là một đứa trẻ , cho nên cảm giác vô cùng kỳ quái . Cũng không có hưng phần như ở độ tuổi thanh niên kiếp trước , thật đúng là trẻ con trong đầu không chút cảm xúc dục vọng .
Mỗi sáng , mẹ hắn đưa hắn đi gặp cha , hai người nói cái gì đó , rồi cha hắn bế hắn một hồi , chơi với hắn , bồng bế đi chơi khắp nơi trong khuôn viên .
Rồi cha hắn phải xử lý công việc nên để mẹ ôm hắn trở về , cho hắn ăn cháo bột . Loại cháo bột này được giã rất kỹ , mùi vị cũng rất thơm , khác hẳn so với gạo ở thế giới cũ của hắn . Khi ăn , hắn cũng có cảm giác no lâu hơn rất nhiều .
ăn xong , hắn liền thiu thiu ngủ ...
Thời gian với hắn như trôi qua rất nhanh , thoáng cái hắn đã năm tuổi, hàng ngày hắn chỉ ăn , ngủ , chơi với cha mẹ . Bởi hắn rất ngoan , không tè dầm ỉa bậy như những đứa trẻ khác lại chăm ăn uống , không khóc bừa bãi cho nên cha mẹ hắn rất thích . Còn hắn thì chẳng mấy chốc đã béo ú mập mạp. Soi qua gương đồng thì trông hắn như một đứa bé nhồi bông mập ú dễ thương vậy .
Vũ Mạnh Hùng hắn biết béo như vậy thì dễ bị loãng xương , và sau này có thể bị lùn , vì thế tuy hắn ăn rất nhiều , nhưng rất chăm bổ sung vào thực đơn ham ăn của mình những món ăn có giàu chất xơ và canxi dựa theo những công thức ăn uống ở thế giới cũ của hắn .Vì thấy hắn ham ăn như vậy nên từ từ cũng đã chọn ra một thực đơn những món hắn thích ăn nhất để thường xuyên nấu cho hắn ăn.
Hiện tại bản thân đã năm tuổi , hắn dần quen với ngôn ngữ giao tiếp của thế giới này . Hắn đã có thể đọc được tên mình , tên của hắn kỳ lạ , cha hắn đặt tên cho hắn là Vũ Phong Hùng trong khi tên của người là Vũ Phong Vân , cảm giác ban đầu khi nghe qua làm hắn rất giật mình . Kiếp trước hắn tên là Hùng kiếp này hắn cũng tên là hùng , khác nhau ở tên đệm của mình là Mạnh và Phong , nhưng suy đến cuối cùng về mặt ý nghĩa , hai cái tên Vũ Mạnh Hùng và Vũ Phong Hùng không có gì khác nhau cả .
Mẹ của hắn tên là Nguyệt Thiên Lý , người trước kia là đệ nhất tài nữ của Hà Phương Quận là con của tổng đốc nơi này , lâu lâu cũng cho hắn đi thăm ông ngoại . Cũng bởi vì truyền thống của cả nhà văn hóa như vậy mà lúc này đây Vũ Mạnh Hùng hắn cảm thấy hơi nản, vì đã từ một tháng nay mẹ hắn yêu cầu hắn phải chăm chỉ tập viết thư pháp .
Nói đến thư pháp , chữ viết của thế giới này không giống chữ viết ở thế giới kia ,dù rất khó có thể diễn tả nhưng hắn cảm thấy rằng nó đặc biệt hơn rất nhiều và cấu trúc ngữ pháp cũng khoa học hơn .
Cứ sau giấc ngủ trưa, là mẹ hắn lại yêu cầu hắn phải tập viết chữ , tập đọc kinh luận . Bà cho rằng hắn phải đọc kinh luận để sau này có thể đứng trước nhiều thiếu nữ mà phong thái vẫn nho nhã , xuất khẩu thành chương như cha hắn vậy . Vũ Mạnh Hùng hắn bất đắc dĩ cười cười học theo , tiện thể hắn cũng muốn hòa nhập vào thế giới này nhiều hơn .
Cha hắn Vũ Phong Vân là chưởng môn phái Phong Vũ ,chẳng hiểu vì lý do gì mà môn phái Phong Vũ là môn phái kiếm đạo duy nhất trên đại lục Thần Long này . Ông nội của hắn sau khi đạt đến năm mươi năm tuổi , liền cùng các bộ hạ của mình thoái vị , tiêu dao khắp nơi . Đây cũng là quy tắc đặc thù của môn phái , bất kỳ đời chưởng môn nào chỉ cần đạt đến năm mươi năm tuổi , đều phải cùng các bộ hạ của mình thoái ẩn để lớp trẻ tiếp bước . Mọi công việc quan trọng , nghị sự trong môn phái không được can thiệp quá sâu , tối đa chỉ có thể cho ý kiến đóng góp mà thôi .
Ngoài ra để tránh tranh chấp trong tông tộc , mỗi đời trường môn chỉ có thể có hai đứa con trai việc đưa ai lên làm chưởng môn, việc này quyết định cuối cùng không nằm trong tay chưởng môn , mà phụ thuộc vào công tích do hai đứa con trai này tạo nên , dựa vào công tích đã thu cóp lại được trước khi cha mình năm mươi năm tuổi .
Vũ Mạnh Hùng hắn là con trai cả của Vũ Phong Vân cho nên rất có lợi thế , mà cha hắn cũng thường xuyên đưa hắn ngồi chung nơi nghị sự . Thứ nhất là để cho hắn và người trong tông phái làm quen hơn với hắn , thứ hai là để cho hắn có thể quen với không khí nghị sự phòng này . Sau này ra quyết định gì có thể bình tĩnh , chắc chắn , không chút áp lực của kẻ mới .
Hôm nay trong phòng nghị sự khác với mọi ngày , mọi người bàn luận vô cùng sôi nổi .
Chuyện là bằng hữu của cha hắn là Đao Đế Vương Đình Độc Cô Đao hôm nay tới đây đàm đạo với cha hắn về công việc và lợi ích giữa vương đình và môn phái . Thì lão ta chợt nhìn thấy Vũ Mạnh Hùng hắn , trong lòng nảy ra một ý niệm kì dị .
Vũ Mạnh Hùng nhìn thấy Độc Cô Đao nhìn về phía mình chăm chú , trong lòng cũng đôi chút khó hiểu , tự biết phải biểu lộ chút rụt rè . Thì Cha hắn Vũ Phong Vân liền hỏi : Tiểu Hùng ra bái kiến Đao thúc .
Vũ Mạnh Hùng liền cúi đầu làm lễ :" Tiểu Hùng bái kiến Đao thúc . "
Độc Cô Đao cười cười , xoa xoa đầu hắn , nói : "Tiểu Hùng , ngoan , ta quý Tiểu Hùng nhất ..."
Vũ Mạnh Hùng nhanh nhẩu : "Tiểu Hùng quý Đao Thúc nhất , hihi ..."
Độc Cô Đao cười cười ,quay đi quay lại nhìn ngó một tí , rồi rút ra từ hông một tiểu đao nho nhỏ rồi đưa cho Vũ Mạnh Hùng , nói :"Tiểu Hùng , hôm nay ta gặp mặt mi , có thanh tiểu đao này , nó rất lợi hại , đã cùng ta chinh chiến nhiều năm đoạt mạng nhiều kẻ địch . Ta mong rằng Tiểu Hùng ngươi sau này có thể dùng nó để lập lên danh tiếng ."
Không đợi cha nhắc Vũ Mạnh Hùng liền nhận đao của Độc Cô Đao miệng nhanh nhẩu đáp : "Tiểu Hùng đa tạ Đao Thúc , ta nhất định sau này sẽ chuyên tâm luyện tập , không phụ lòng Đao Thúc . "
Độc Cô Đao cười cười , khen hắn tốt , sau đó lại tiếp tục nói chuyện với cha hắn ...
Đến giữa buổi , Độc Cô Đao liền ra về , nói với Vũ Mạnh Hùng hắn một lời : khi nào đến vương đình nhất định phải qua thăm Độc Cô Đao hắn . Hắn có một đứa con gái trạc tuổi hắn , nếu hai đứa gặp nhau có lẽ sẽ rất hợp chuyện ...
Vũ Mạnh Hùng hắn liền đáp ứng rồi cùng cha tiến Độc Cô Đao một đoạn . Đúng lúc Độc Cô Đao lên ngựa thì Vũ Mạnh Hùng hắn thấy có một tia gì đó lóe lên ở phía xa . Chợt một mũi tên găm trúng vai Độc Cô Đao , Thấy có biến Vũ Phong Vân cha hắn liền đẩy hắn về phía sau , chợt lại một tia gì đó lóe lên .
Một mũi tiễn khác sượt qua búi tóc của cha hắn , làm tóc của cha hắn xoa ra trông rất ghê gớm . Lực phong bạo cắt lên khuôn mặt cha hắn một vệt rách nhỏ , từ vệt đó rỉ ra một hàng máu .
"Thiên lý xuyên tâm tiễn" chắc hẳn là hắn rồi là Tà Nhãn Độc Nhân ," trời đất Độc Cô lão huynh , mau mau lăn sang một bên ." Vũ Phong Vân liền hét lớn , sau đó ôm Vũ Mạnh Hùng hắn lăn sang trái .
Bên ngoài Độc Cô Đao cũng lăn sang một bên , thì bất chợt liên tiếp những mũi tên găm xuống nền đất mà ngay 1 tíc tắc trước đó hai người vừa mới đứng .
chợt có một tiếng hét lớn , sau đó một loạt phong bạo bắn ra từ phía sau . Một loạt hơn bảy mũi tên bắn ra cùng một lúc , kinh dị hơn người bắn bảy mũi tên liên hoàn đó lại chính là mẹ của hắn .
Nguyệt Thiên Lý tay vẫn cầm cây cung dài hơn người , dây cung vẫn còn rung lên bần bật , phía dưới chân của người toàn bộ nền đá nát vụn . Từ đó có thể cho thấy lực phản chấn mạnh đến như thế nào .
Để bắn được bảy tiễn này mẹ của hắn quả nhiên đã tiêu hao phần lớn nội lực .
Nếu nói đến Thiên lý xuyên tâm tiễn từ tay Tà Nhãn bắn ra đã kinh thế , 2 đợt , đợt đầu hai mũi tiễn , đợt hai 4 mũi tiễn, trong khoảng thời gian chưa đầy ngụm trà . Thì mẹ của hắn chỉ cần một đợt bắn mà bắn ra bảy mũi tiễn , tốc độ của tiễn bay nhanh như thuấn di . Không biết độ chính xác sẽ như thế nào đây ....
Độc Cô Đao nhìn về phía xa , trong mắt ẩn ẩn tinh quang , rồi thở dài một hơi , sau đó không nói gì nữa ngất luôn . Vết thương của hắn ta quả nhiên đã trúng độc .
Cha hắn Vũ Phong Vân không biết đã từ lúc nào uống một viên hoàn đan , lúc này đây mới tiến đến chỗ Độc Cô Đao , bóp miệng hắn ta rồi bỏ một viên hoàn đan vào rồi kêu người sơ cứu . Sau khi kêu người sơ cứu xong người đưa thanh kiếm ra sau đầu , cắt hết một đoạn tóc dài , bị xạ tiễn bắn phải .
Đoạn tóc này vừa bị cắt ra rơi xuống đất , dã cháy ra thành nước đen ngấm vào trong nền đá , nền đá sau một khắc liền bị rỗ rỗ rồi bốc khói như dính phải a xịt vậy . Vũ Mạnh Hùng hắn trợn mắt nhìn nền đá rồi nhìn cha hắn , hắn không hiểu vì sao cha hắn lại có thể chịu được loại chất này trên đầu của mình , còn cả Độc Cô Đao trực tiếp trúng một mũi tên vào bả vai nữa .
Sau khi mọi chuyện đã xong cha hắn Vũ Phong Vân và mẹ hắn Nguyệt Thiên Lý cùng một đám thuộc hạ và đệ tử , đi ra ngoài .
Trước khi đi mẹ hắn bảo hắn ở nhà , rồi nhắc nhở hai nữ đệ tử trông coi Vũ Mạnh Hùng hắn cho cẩn thận , sau đó mới cưỡi ngựa theo sau chồng .
Cho đến tận tối , khi hai người quay về , họ bê về một cái cây lớn , ở giữa cái cây đó là một người bị găm 1 lúc 7 mũi tên vào 2 mũi tên xuyên hai bả vai , hai mũi tên xuyên từ lòng bàn tay phá thủng toàn bộ xương cẳng tay của hai tay phải và trái găm thẳng vào cây ,quái dị nhất là trên tay hắn vẫn còn tư thế giương cung . Hai mũi tên bắn xuyên qua hai chân của hắn , dị nhất là ở giữa người hắn có một mũi tên xuyên thủng đan điền . Tất cả các vị trí trúng tên của kẻ này dường như đã được tính toán vô cùng chi li cẩn thận , để làm sao vừa phế võ công tên này , vừa có thể giữ mạng của hắn .
Chắc cũng vì thế , cho nên mà cha mẹ hắn cho người chặt nguyên từ gốc cái cây , giữ nguyên vị trí tên sát thủ bị găm vào , cứ như vậy mà vác về .
Lúc này Vũ Mạnh Hùng hắn mới cảm thấy quá kinh dị với thế giới này , à không với khả năng của cha mẹ hắn mới đúng . Ở thế giới bên kia của hắn , để bắn với lực mạnh như vậy chắc hắn phải sử dụng súng ngắm chuyên dụng . Để khoan vào cây một lỗ thủng lớn trên cây và trên người như thế , ít nhất đạn phải là loại 97~100mm.
Vậy mà ở đây chỉ với sức người , mẹ của hắn bắn liền một lúc 7 phát xạ tiễn , bắn trúng 7 phương vị khác nhau trên người kẻ ám sát .
Mà Vũ Mạnh Hùng hắn hỏi qua một thuộc hạ vừa mới về , mới biết được quãng đường tương đối mà họ vừa đi . Khoảng cách từ đây đến đó tính theo chiều thẳng , cũng phải 2700~2800m .
Từ đó kể ra tên sát thủ Tà Nhãn Độc Nhân này cũng phải là một cao thủ đương thời , nếu hắn đến được thế giới kia của Vũ Mạnh Hùng , tuyệt đối là một nhân vật bắn tỉa số một .
Vậy mà cha hắn lúc đó liền có thể né được một tiễn xém qua tóc , còn Độc Cô Thúc thì né được một tiễn xuyên tim , chỉ trúng tiễn vào vai . Những cái này liệu có nằm trong phạm trù võ học nữa không đây .
Thấy hắn kinh ngạc từ lúc mẫu thân hắn bắn ra bảy phát xạ tiễn , cha hắn Vũ Phong Vân xoa đầu hắn cười cười nói :"Ngươi lần đầu nhìn thấy mẹ ngươi bắn tiễn phải không , đừng quá kinh ngạc , trước khi mẹ ngươi mang thai ngươi , nàng có thể bắn ra 13 tiễn một lượt .Nàng hồi đó ngoài danh tiếng là tài nữ Hà Phương Quận , mà thanh danh trong giới hắc đạo cũng vô cùng nổi tiếng , là Vương Bài Sát Thủ đệ nhất của đại Thần Long ."
Sau đó Vũ Phong Vân nhìn về phía tên sát thủ bị cắm tên chặt vào cây cười cười nói : "Còn hắn chính là Vương Bài Sát Thủ đệ nhị của đại lục Thần Long ."
Vũ Mạnh Hùng hắn trợn mắt , trân trân một hồi lâu , cũng không biết nghĩ cái gì , sau đó cùng với mấy nữ đệ tử đi về thư phòng .

